Nguyên tắc thứ 2: “Nhã nhặn, bình thản và điều quan trọng nhất là có một nước da trắng mịn”
Vì chúng tôi đã thành công trong nhiệm vụ thuyết phục nhà vua ngừng tăng thuế, cả tôi và Storm đều được nghỉ vài ngày.
Có thể là do Giáo hoàng không chịu được việc nhìn thấy Storm với đôi mắt sưng to như trứng gà, che khuất tầm nhìn đến nỗi cậu ta không ngừng đâm sầm vào các cây cột khi đi lại… (Hoặc cũng có thể ông ta chỉ không muốn nhìn thấy một cây cột nữa bị hư vì những cây cột trong Đền đều được chạm khắc điệu nghệ và chúng rất đắt)..nên ông ta cho chúng tôi nghỉ vài ngày.
Ngay khi chúng tôi được phép nghỉ, Storm lập tức rời khỏi Thánh đường Ánh sáng và đi thẳng đến khu vực của các hiệp sĩ – Đền Thánh.
Lí do? Bởi có rất nhiều nữ giáo sĩ ở Thánh đường Ánh sáng nhưng họ lại không xuất hiện ở Đền Thánh.
Đối với một người có mắt sưng to như trứng gà, kể cả khi những nữ tu ở Thánh đường Ánh sáng có xinh đẹp như nữ thần đi chăng nữa, nháy mắt với họ cũng vẫn là một công việc cực kì đau đớn.
Storm rời đi nhanh như một cơn lốc và mặc dù tôi cũng rất nóng lòng muốn bắt đầu kì nghỉ nhưng lại không có lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi một cách tao nhã, với tốc độ rùa bò.
Như cả lục địa đều biết, trong tất cả các hiệp sĩ, Sun Knight là người tao nhã nhất và dù anh có đang làm việc gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ không bao giờ để mất phong thái tao nhã của mình
Tôi vẫn nhớ rõ mình đã từng ngưỡng mộ thầy giáo như thế nào, bất kể có là đứng, ngồi, ngồi xổm, lên ngựa, xuống ngựa hay là chạy trốn ông vẫn luôn tao nhã.
Từng có một lần tôi chuẩn bị vào nhà vệ sinh nhưng lại quên gõ cửa. Khoảnh khắc tôi bất chợt mở cửa, chỉ để chứng kiến thầy mình đang ngồi xổm ở trong và một cái gì đó đó màu đen đang kẹt ở một nơi đặc biệt…
Thầy tôi nở nụ cười rạng ngời, điểm đặc trưng của một Sun Knight, rồi ông tao nhã hoàn tất thứ cần hoàn tất trước khi lau sạch mông một cách tao nhã. Ông cực kỳ tao nhã kéo quần lên, tao nhã xách cổ áo tôi và sau đó cho tôi một trận no đòn – vẫn theo một cách tao nhã…
Thầy tôi thường nói, “Nhóc, con cần biết, kể cả khi Sun Knight ngã, anh ta vẫn phải ngã một cách cực kì duyên dáng!”
Tôi không biết liệu đó có phải hành động trả thù cho việc tôi bắt ông ấy dùng nhà vệ sinh tao nhã đến vậy, nhưng suốt một tháng trời tôi đã phải liên tục ngã cho đến khi tôi có thể – ở trong mọi hoàn cảnh, trong mọi tình huống, không cần biết là bất ngờ hay không báo trước – ngã xuống với sự tao nhã khó tưởng.
Về sau, chỉ với một cú ngã, tôi còn có thể khiến nữ hoàng của nước nọ quyên góp mười ngàn đồng vàng cho Thần điện Ánh Sáng làm ‘Phí điều trị’ cho tôi.
Mặc dù vậy, kể từ đó, tôi không bao giờ dám đứng cạnh Thủ quỹ của Thần điện nữa, bởi bất kể khi nào tôi đứng cạnh hắn ta, sẽ luôn có một bàn tay mờ ám đằng sau lưng, cố gắng đẩy tôi xuống cầu thang…
Ngoài việc phải tập ngã và chút xíu phiền phức để đảm bảo cửa luôn khóa chặt khi sử dụng nhà vệ sinh, đi đứng một cách tao nhã cũng có cái lợi của nó.
Ví dụ như, sự tao nhã cho tôi một cái cớ để đi thật chậm..và đi chậm thì cực kì hữu ích khi tôi đi qua Thánh đường Ánh Sáng, bởi nó giúp khóe mắt tôi ghi lại hình ảnh của những nữ giáo sĩ xinh đẹp.
Vâng, bạn nghe đúng đó. Không phỉa “nhìn”, hay “ngó” mà là ‘ghi lại’!
Bởi vì như cả lục địa đều biết, Sun knight đã thề tận tâm cả đời với Thần Ánh sáng; Anh ấy chính là hiệp sĩ chung thành nhất trong mọi hiệp sĩ!
Vì vậy, Sun Knight không hề để tâm đến phụ nữ!
Kể cả khi có một người phụ nữ xinh đẹp như một nữ thần đứng cạnh anh, với những đường cong cực chuẩn và hoàn toàn không mặc gì cả, một Sun Knight cũng không bao giờ thèm liếc đến cô ấy cả. Anh sẽ chỉ nhìn thẳng phía trước, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của cô!
Anh bạn, nếu anh là một người đàn ông thực sự, anh có thể làm thế được không?
Đúng vậy! Không đảo tròng mắt và nhìn thẳng về phía trước– đó mới là câu trả lời chính xác!
“Nhóc, con đã mười bốn tuổi rồi, đã đến lúc thầy dạy con phải nhìn phụ nữ như thế nào”
“Nhưng thưa thầy, không phải người đã dành cả đời cho Thần Ánh sáng nên không để tâm đến phụ nữ?”
“Nhóc, Ta có thể đã tận tâm với Thần Ánh sáng như một hiệp sĩ cho ngài dùng, nhưng Thần Ánh sáng đã không tận tâm với ta như một người phụ nữ để ta dùng, vì vậy ta vẫn phải tìm những phụ nữ bình thường khi ta muốn “dùng”.”
”…”
“Nhóc, để ta nói con nghe, là một Sun Knight, nếu như người đứng cạnh con là một giai nhân khỏa thân đẹp tuyệt trần, con vẫn phải nhìn thẳng. Để đạt được trình độ đó, con phải học cách tập trung ánh nhìn về trước, sau đó,sử dụng tầm nhìn ngoại vi, ghi hình người đẹp vào tâm trí. Con có thể tìm lại thông tin trong bộ nhớ sau khi đã trở về phòng và thư giãn!”
Whoa…Cô gái vừa đi qua ở bên trái không tệ, ghi lại!
Whoooa, cô gái bên phải hình như người mới? Hình như mình chưa bao giờ thấy cô ấy, ghi tiếp!
“Sun!”
Tôi dừng và tao nhã quay lại nhìn người đã gọi mình. Ngược lại trong lòng lại rất muốn chửi thề. Trời ạ, cậu gọi mình làm cái quái gì vậy?! Mình chưa ghi hình xong cô gái mới đến mà!
“Người anh em Ice, hãy để cho sự nhân từ của Thần Ánh sáng làm tan chảy nét lạnh giá trên gương mặt cậu.”
Cậu ta là Ice Knight, một trong những thánh hiệp sĩ không thuộc nhóm của tôi.
Tại sao tôi lại nói vậy ư?
Như cả lục đia biết, Mười hai vị Thánh hiệp sĩ được chia thành hai nhóm. Nhóm thứ nhất là nhóm ‘Ôn hòa’, đứng đầu là Sun Knight, và nhóm còn lại là nhóm ‘Lạnh lùng’ dưới quyền Judgment Knight. Hiển nhiên là nhóm ôn hòa và nhóm lạnh lùng không thể hòa thuận với nhau, nên họ phải đánh nhau mỗi khi không có việc gì khá hơn để làm.
“Sun, cậu nên học theo sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng thay vì bỏ qua cho tên vua bất tài đó.”
Khuôn mặt của Ice không biểu lộ tí cảm xúc gì, nhưng không phải vì cậu ta khó chịu với tôi.
Do cả lục địa biết, vẻ mặt của Ice Knight luôn lạnh lùng; kể cả khi ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt cũng khó có thể làm tan chảy vẻ lạnh lùng của một Ice Knight.
“Thần Ánh sáng nhân từ đã giúp tôi nhận ra rằng ngay cả những kẻ tội lỗi một ngày nào đó cũng sẽ ăn năn và bắt đầu lại cuộc sống mới nên tôi không thể từ bỏ cơ hội nào để cứu rỗi tâm hồn họ.”
Gương mặt tôi tràn đầy đau buồn nhưng trong thâm tâm, tôi lại ngáp sái quai. Ice Knight không phải là một người nói nhiều, vì vậy theo kịch bản giống những lần ‘gặp gỡ’ trước, cậu ta sẽ chỉ nói thêm một câu cạnh khóe nữa là chúng tôi đường ai nấy đi.
“Những kẻ có tội cần phải bị trừng trị. Chúng không đáng có cơ hội thứ hai để sửa chữa lỗi lầm!” Ngay sau khi nói xong, Ice quay đầu bỏ đi, không để tôi có cơ hội đáp trả.
Đó là điều tôi thích về cậu ta!
Ice Knight còn ghét cãi nhau hơn cả tôi, nhưng vì đó là điều mà cả lục địa mong chờ, cậu ta cũng phải bất đắc dĩ nghĩ ra mấy câu cho có.
Thêm vào đó, như cả lục địa đều biết, tính cách của Ice Knight lạnh như băng, do đó không chỉ mỗi khuôn mặt lạnh băng vô cảm, Ice Knight cũng rất ít nói. Vì vậy, hành động bỏ đi bất chợt hoàn toàn hợp với tính cách của cậu ta.
Mặc dù chúng tôi luôn phải cãi nhau mỗi khi chạm mặt nhưng quan hệ của chúng tôi thật ra lại không tệ lắm. Cậu ấy, một người chuyên về Băng thuật, lần nào cũng làm một bát đá bào cho tôi mỗi khi trời trở nóng.
Để có thể biểu hiện như chúng tôi luôn ‘khắc nhau’, cậu ấy sẽ luôn phải buông lời chỉ trích trước. Sau đó, khi tôi đã chuẩn bị tâm lí, cậu ấy sẽ ném một cái bát cho tôi bắt và tranh luận thêm vài câu nữa trước khi ném một lọ mứt việt quất tự làm cho tôi. Cuối cùng, cậu ta sẽ sẽ ‘tấn công’ tôi bằng Băng thuật rồi ném một đống đá bào trúng ngay đầu, mặt, người, và cái bát trong tay tôi…A! Thật dễ chịu và mát lạnh!
Sau đó, tôi sẽ có một bát đá bào vị việt quất để ăn còn hình ảnh chúng tôi ‘đối nghịch’ nhau sẽ không bị phai nhạt.
Đó là lí do tôi rất thích cậu Ice ấy. Tuy nhiên, tôi thuộc nhóm ‘Ôn hòa’ mà cậu ta lại thuộc nhóm ‘Lạnh lùng’ và như cả lục địa biết, chúng tôi không thể làm bạn, vì vậy chúng tôi chỉ có thể là ‘Bạn mà không phải bạn’.
Nói về bạn bè, tôi nghĩ tôi nên ghé thăm người “bạn tốt” của mình, Earth Knight, trước kì nghỉ phép.
Như cả lục địa đều biết, Earth Knight rất trung thành và chân thật. Anh ấy là một người cao lớn và có thể hình tốt nhưng lại rất ngại ngùng khi nói chuyện, thậm chí đôi khi còn nói lắp…
“Tôi xi-xin lỗi; Tôi không quen nói ch-chuyện với phụ nữ…” Earth Knight vừa nói vừa cúi đầu một cách ngượng ngùng trong khi hai gò má ửng hồng.
Tôi đẩy cửa phòng Earth đúng lúc nghe hắn ta lặp lại câu đó lần thứ ba mốt hay ba hai gì đó với người thiếu nữ thứ ba mốt hay ba hai nào đó đang đi cùng hắn.
Đúng lúc đó Earth lườm tôi lần thứ ba mốt hay ba hai gì gì đó. Ánh mắt của hắn ta trông cực kì nguy hiểm nhưng hắn vẫn nở nụ cười ngu ngốc trên mặt khi chào tôi,”Sun, cậu đ-đã về.”
“Vâng, dưới phước lành và sự dẫn dắt của Thần Ánh sáng, Sun đã rất may mắn khi hoàn thành nhiệm vụ được Giáo hoàng giao phó xho mình và thực hiện được ý nguyện của Người”
“Tôi hiểu mà! Hô hô hô, xin chúc mừng! Cậu tìm tôi làm gì vậy?” – Earth hỏi.
Mặc dù Earth đang cười ngu ngốc, tôi vẫn dễ dàng nhận ra sự thiếu kiên nhẫn trong ánh mắt của hắn ta.
“Dưới sự ban phúc và chỉ dẫn của Thần Ánh sáng, tôi đến để chào cậu, Earth, người bạn tốt của tôi. Giáo hoàng đã thấy rằng công việc không thể giúp tôi thấm nhuần thêm phước lành của Thần Ánh sáng, vì vậy tôi sẽ cảm thụ sự dạy dỗ của Thần Ánh sáng trên mặt đất rộng và dưới bầu trời bao la này.”
Điều đó có nghĩa rằng, tôi, Sun Knight, sẽ đi nghỉ phép!
Tôi thề tôi đọc được câu ‘F***! Nếu ngươi muốn đi nghỉ thì nhanh lên và xéo đi’ trong mắt của Earth. Còn người thiếu nữ ngồi cạnh cậu ta thì nhìn tôi chằm chằm, bất động – Tôi chắc chắn cô ấy không hiểu nổi một từ nào tôi vừa nói. Không một ai có thể hiểu được lời tôi trừ khi đã quen tôi trên ba năm.
Đó cũng là lí đó chính vì sao tôi không có bạn gái, vì mỗi khi tôi muốn nói chuyên với một người con gái tôi thích, cô ấy sẽ nghĩ rằng tôi đang thuyết giáo và sẽ đưa tôi ít tiền để mua hương trước khi chạy biến.
“Thật tuyệt, cậu đã được nghỉ phép!”
Earth vẫn nhìn tôi với một nụ cười ngờ nghệch, khuôn mặt với vẻ hồn nhiên đơn giản đó có trời mới biết đã hút hồn bao nhiêu thiếu nữ.
So với Storm, người luôn phải nháy mắt với phụ nữ hàng ngày cho đến khi căng cơ nhưng rất có thể vẫn còn trinh trắng, Earth mới là kẻ trăng hoa chính hiệu nhưng lại không bị mang tiếng là một tay ăn chơi. Vì như cả lục địa biết, Earth Knight trung thành và chân thật, sao một người như vậy có thể bị coi là một kẻ phóng đãng?
Thật vô lý! Điều đó thật không tưởng giống như chuyện một Sun Kight nghiện rượu vậy!
Mặc dù tôi đã thấy tận ba mươi mốt đến ba mươi hai thiếu nữ trong phòng hắn ta, vậy mà tên này vẫn luôn đứng nhất trong bảng xếp hạng ‘Người đàn ông mà mọi phụ nữ muốn lấy làm chồng’ năm này qua năm khác.
Mặc dù tôi đẹp trai hơn, có chức vị cao hơn mà lương cũng nhiều hơn Earth nhưng tôi chưa lần nào được xuất hiện trên bảng xếp hạng “Người đàn ông mà mọi phụ nữ muốn lấy làm chồng”, bởi vì như tất cả phụ nữ đều biết, Sun Knight chỉ yêu Thần Ánh sáng chứ không yêu phụ nữ.
F***!
Đó là lí do tôi ghét cậu ta.
Trùng hợp thay – vì tôi luôn mở cửa đúng lúc cậu ta đang lừa tình một người phụ nữ – Earth cũng ghét tôi.
Dù vậy, như cả lục địa biết, Sun Knight và Earth Knight là hai người bạn thân…Do đó, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc trở thành ‘Những người ban tốt nhưng không ưa nổi nhau!’
Tôi nở nụ cười trứ danh mà tôi đã dày công tập luyện trong mười năm qua. Ngay lập tức, mặt người thiếu nữ đó đỏ ửng và mặc dù cô ấy rất muốn cúi đầu và tỏ ra ngượng ngùng, cô ấy cũng không thể rời ánh mắt khỏi tôi.
Dù tôi không bao giờ có mặt trong bảng xếp hạng ‘Người đàn ông mà mọi phụ nữ đều muốn lấy làm chồng’, tôi vẫn là người dẫn đầu trong bảng xếp hạng ‘Những người đàn ông đẹp tựa Thái dương’. Tôi có thể dễ dàng khiến một người phụ nữ quên mất người mà cô ấy luôn muốn lấy làm chồng!
“Sun, không phải cậu được đi nghỉ phép à?” Earth nhìn tôi chằm chằm, nhưng giọng vẫn rất chân thật – độ giả tạo của chắn ta còn trên cơ nụ cười trứ danh của tôi! “Nhanh lên và nghĩ về điều cậu muốn làm đi; không thì kì nghỉ sẽ kết thúc mất.”
Tôi thở dài não nề. “Dường như là lời Thần Ánh sáng đang thông qua cậu để truyền đạt lời của Người, nhắc nhở Sun phải nhanh bước ra thế giới rộng lớn và cảm nhận những ý nguyện của Thần Ánh sáng. Sun đành phải giã từ cậu thôi, Earth à.”
Xéo ngay!
Mặc dù tôi có thể thấy từ đó cháy rực trong mắt Earth, khuôn mặt hắn ta lại hoàn toàn biểu cảm như rất mong tôi sớm trở về. Hắn nói với giọng chân thành “Tôi sẽ mong cậu lắm đó, anh bạn”
Ha ha ha! Nụ cười tươi hiển hiện, tôi gật đầu và đóng cửa trong lòng rất cao hứng. Nếu người thiếu nữ đó đã thích tôi đến mức mắt cô ấy hóa thành hai trái tim thì nỗ lực lừa gạt em ấy lần này của Earth chắc chắn sẽ thất bại, ha ha ha!
Có thể ngăn cản ai đó “cưa” một người phụ nữ luôn giúp tôi lấy lại tâm trạng vui vẻ. Thật tuyệt, đúng là một khởi đầu tuyệt vời cho một kì nghỉ.
Ồ, khoan đã! Tôi vẫn chưa nghỉ phép được!
Mặc dù từng nói rằng mối quan hệ giữa tôi và Ice là khá tốt nhưng trong Mười hai Thánh Hiệp sĩ, cậu ta lại không phải người tôi thân nhất. Trước khi đi nghỉ, tôi nghĩ vẫn nên đến thăm người bạn tốt thực sự của mình, không thì tôi sợ cậu ta sẽ buộc tôi tội “Vì sắc quên bạn”…Như khi thấy người khác có một người phụ nữ đẹp, bạn nhanh chóng chen ngang phá đám hạnh phúc của người đó rồi quên bẵng bạn mình.
Theo những gì tôi nghe được gần đây, có vẻ như có khá nhiều vụ án cần được xét xử, nên tôi đoán tôi sẽ gặp được cậu ta nếu ngồi chờ trong nhà vệ sinh ở khu vực Phán xét.
Đúng như mong đợi, khi tôi vừa tao nhã mang đến hai chiếc ghế đẩu và một chậu nước vào nhà vệ sinh rồi tao nhã ngồi xuống ghế, thì không đầy ba phút sau đã có một hiệp sĩ tóc đen, mắt đen, mặc bộ đồ màu đen xông vào. Ngay khi vừa bước vào, cậu ta vội tiến tới, cúi xuống và nôn thốc nôn tháo.
Trong khi tôi đang ngồi đây một cách tao nhã chờ đợi cậu ta ói xong, tiện thể tôi sẽ giới thiệu luôn cậu ta với mọi người. Cái cậu “ba đen” (tóc đen, mắt đen, đồ đen) này là “Bạn thân nhưng không phải là bạn” của tôi , người mà trùng hợp thay chính là lãnh đạo của nhóm ‘Lạnh lùng’: Judgment Knight.
Như cả lục địa biết, con người tàn bạo, độc ác nhất trong Mười hai Thành hiệp sĩ, bạn có thể dùng tên người đó để dọa trẻ lên ba, làm chúng khóc và không dám ngủ vào buổi tối, không ai khác ngoài Judgment Knight, người chịu trách nhiệm phán xét tội phạm.
Vì tôi là người đứng đầu nhóm ‘Ôn hòa’ và cậu ta là sếp của nhóm ‘Lạnh lùng’, hai chúng tôi chính là kẻ thù không đội trời chung.
Tôi luôn nói: “Thần Ánh sáng nhân từ sẽ luôn tha thứ cho con.”
Cậu ta luôn nói, “Thần Ánh sáng nghiêm khắc sẽ trừng trị tội lỗi của ngươi.”
Từ đó bạn có thể thấy Thần Ánh sáng là một con người hai mặt… – ý tôi là, hai thực thể tách rời!
Một cây gậy cong queo sẽ có một cái bóng cong queo, vì vậy những hiệp sĩ dưới quyền Người đều khá đặc biệt.
Vào lần đầu chất vấn tội phạm, cậu ta, người mà đáng nhẽ phải là Judgment Knight tàn bạo, độc ác, đã chạy vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo.
Mặc dù điều này không có gì lạ, vì lần đầu tập thẩm vấn cậu ta mới chỉ mười ba tuổi. Thật bình thường khi một đứa trẻ mười ba tuổi không thể tiêu hóa nổi cảnh máu me và tra tấn.
Tôi còn nhớ ngày cậu ta tập thẩm vấn; thầy đã mang tôi theo để tập cãi nhau với Judgment Knight tương lai.
Khi thấy tên hiếp dâm hàng loạt bị treo trên thánh giá, bị đập đến mức không thể nhận ra được, một cảm giác mãn nguyện đến khó tả trào dâng trong tôi.
Tên khốn!
Ngươi có biết Sun Knight chỉ được yêu Thần Ánh sáng và không được yêu phụ nữ cả đời này không? Ngươi có biết việc nói năng kiểu Sun Knight sẽ làm ta không thể có bất kỳ người phụ nữ nào trong kiếp này không?
Ngươi, cái tên tội phạm này, lại dám dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để mê hoặc phụ nữ! Điều này làm cho ta rất (ghen tị)…rất tức giận! Một kẻ hèn hạ như ngươi đáng bị đánh chết ngay cả khi cả khi đã chết!
Đúng khi tôi đang suy tính làm sao để đập chết một cái xác, thầy lại ra dấu, nhắc tôi mục đích chính của chuyến thăm này. Ồ, đúng rồi; tôi đến đây là để tập cãi nhau với Judgment Knight tương lai.
Tôi lập tức trưng lên khuôn mặt buồn bã và đầy nhiệt huyết đặc trưng của một Sun Knight và nói “Thật là độc ác! Sao cậu có thể dùng những phương thức này để đối xử với một đứa con của Thần Ánh sáng? Dù hắn ta có là một tội phạm đi chăng nữa, hắn vẫn có thể hối lỗi! Thần Ánh sáng nhân từ chắc chắn sẽ không chấp nhận sự tàn bạo này!”
Xong rồi đó! Tôi đã bắt đầu cuộc tranh luận; giờ là lượt của cậu
.
Tôi quay lại và nhìn thầy mình. Nhìn thấy nụ cười khích lệ trên gương mặt ông, có thể đoán rằng tôi đã có một sự khởi đầu tốt.
Tuy cậu nhóc Judgment Knight tóc đen, mắt đen, đồ đen không nói gì trong một thời gian dài, nhưng tôi có thể thề rằng tôi đã thấy được sự hối tiếc sâu sắc và những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt cậu ta.
Và rồi với nước mắt dâng trào trong khóe mắt, cậu ta vùng khỏi thầy mình, đẩy tôi ra và che miệng bỏ chạy.
“Nhóc, sao con không nhanh chân đuổi theo cậu ấy để dạy cho cậu ấy hiểu sự nhân từ của Thần Ánh sáng?” thầy vừa bảo vừa vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi.
Cái gì? Tôi vẫn phải cãi nhau với cậu ta sao? Tôi không nghĩ vậy là hay, cậu ta đã khóc rồi còn gì…
“Nhớ mang theo một chiếc khăn tay, hai chiếc ghế đẩu và nước sạch.” Sau khi cho tôi những lời chỉ dẫn kì lạ, thầy tôi quay đi và bắt đầu cãi nhau với kẻ thù không đội trời chung của ông, Judgment Knight lớn, dùng khẩu ngữ quăng cho nhau “sự nhân từ” và “sự nghiêm khắc” của Thần Ánh sáng.
Mặc dù tràn đầy nghi hoặc, nhưng vì không dám trái lời thầy, nên tôi nhanh chóng kiếm một chậu nước sạch. Tôi đã có sẵn khăn tay rồi, vì vậy với hai chiếc ghế đẩu dắt hai tay, tôi chạy đi tìm kẻ thù tương lai của mình.
Cuối cùng, tôi tìm thấy cậu ta ở trong nhà vệ sinh cạnh khu vực Phán xét. Cậu ta đang bận nôn khan và vẫn tiếp tục ói trong khi chẳng còn gì trong bụng để nôn ra nữa.
Tôi đứng như khúc gỗ ở một bên, chờ đợi. Khi chân đã mỏi rời, tôi bỗng nhớ đền hai cái ghế đang cầm. Tôi đến chỗ kẻ thù tương lai của mình, đưa cậu ta một cái ghế rồi ngồi lên cái còn lại.
Tôi tiếp tục chờ như khúc gỗ một lúc nữa. cuối cùng, cậu ta cũng ngừng ói.
Thấy vẻ thảm thương của cậu ấy, tôi lập tức đưa nước và khăn tay cho cậu. Cậu ta cũng nhận nó một cách cứng nhắc và bắt đầu lau mặt.
Khăn tay, ghế đẩu và nước đều đã được sử dụng…Tôi chợt nhận ra liệu có phải chính thầy tôi cũng đã từng ngồi trong nhà vệ sinh này, xem kẻ thù không đội trời chung của ông ói như vậy?
Khi Judgment Knight tương lai cuối cùng cũng ói xong, cậu ta rửa sạch cái khăn và trả lại nó cho tôi. Cậu ta không nói lời cảm ơn vì không thể nói được; Sun Knight và Judgment Knight vốn là kẻ thù truyền kiếp do chúng tôi đại diện cho hai hình ảnh hoàn toàn trái ngược của Thần Ánh sáng. Vì thế, hai chúng tôi không thể thân nhau được!
Chúng tôi cứ ngồi đó, nhìn nhau trong im lặng. Tôi không muốn dùng sự nhân từ của Thần Ánh sáng để khiển trách cậu ta và cậu ta không muốn dùng sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng để tranh cãi với tôi.
Từ đó, hai chúng tôi thường xuyên ‘trao đổi’ về sự nhân từ và nghiêm nghị của Thần Ánh sáng trong nhà vệ sinh. Tôi thường mang một chậu nước, hai chiếc ghế đẩu và một chiếc khăn tay vào nhà vệ sinh chờ đợi cậu ấy. Đổi lại, cậu ấy sẽ luôn chuẩn bị trà và bánh trước khi xử án và mang chúng vào nhà vệ sinh sau khi xử án.
Bạn nên biết rằng người ta thường cảm thấy đói sau khi ói xong.
Tuy nhiên, bánh mà cậu ta mang theo luôn là loại ngọt đến mức bạn có thể nhầm lẫn chúng với những viên đường – loại mà cậu ta không thích, nhưng tôi thì mê.
Lúc này, Judgement Knight đã nôn xong. Như cũ, tôi đưa cậu ấy một chậu nước và khăn tay, cậu ta vừa cẩn thận rửa tay vừa nói,”Dạo này, cậu đã không còn quan tâm đến việc trừng trị trị tội phạm nhiều như trước nữa, Sun à. Tôi nghĩ cậu cuối cùng cũng đã thấu đáo rằng chỉ có sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng mới có thể trừng trị những kẻ tội đồ này một cách đích đáng.”
Tôi hiểu ý cậu ta qua những lời đó. Bạn tốt của tôi đang phàn nàn rằng dạo này tôi không đến tám với cậu ấy.
“Sự nhân từ của Thần Ánh sáng không chỉ có ở trong Thần điện. Hoàng cung cũng cần ánh sáng nhân từ ấy và Đức vua là người khao khát sự chỉ dẫn của Thần Ánh sáng hơn bất kì ai.”
Nghĩa là tôi bị phái đến “dạy dỗ” tên vua ỉn đó.
“Chắc chắn đức vua đã đón tiếp cậu với sự khinh miệt. Chỉ có sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng mới có thể giúp ông ấy nhận ra những hiểm nguy mà ông ấy phải đối mặt.”
Chắc mệt lắm nhỉ, phải thương lượng với tên vua ỉn đó. Judgment nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
“Nhờ sự cố gắng của Storm Knight, Đức vua đã có thể trải nghiệm và thấu hiểu sự nhân từ của Thần Ánh sáng.”
Nếu không nhờ Storm thì con heo đó sẽ không chịu hạ thuế đâu.
“Storm Knight chắc đã rất hối tiếc vì không thể chỉ dạy cả hoàng cung sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng; chẳng nhẽ anh ta không thể thấy được sự thâm độc hiển hiện trong hoàng cung sao?”
Cậu ta phải đến hoàng cung, nơi có khá nhiều phụ nữ…Vậy mắt cậu ấy có sao không?
“Anh ấy đã tận mắt thấy được sự thâm độc của hoàng cung và mặc dù rất đau đớn, anh ấy vẫn tiếp tục tha thứ cho họ với sự nhân từ của Thần Ánh sáng.”
Cậu ta sắp mù đến nơi rồi.
“Cầu mong Thần Ánh sáng tha thứ cho anh ta vì chứng kiến sự thâm hiểm mà không trừng trị chúng.”
Thật tội nghiệp…Mong cậu ấy sớm hồi phục.
“Giáo hoàng đã truyền cho chúng tôi sự động viên của Thần Ánh sáng. Ánh mặt trời ấm áp của thế giới bên ngoài sẽ soi sáng đôi mắt đầy sự tha thứ của anh ấy trong ba ngày tới và Sun rất vinh hạnh được cùng anh ấy trải nghiệm sự nhân từ của Thần Ánh sáng.”
Cậu ta được nghỉ ba ngày, tôi cũng vậy.
“Hãy để ánh mặt trời ban trưa giúp hai người trải nghiệm sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng. Bất kể cậu đến nơi nào, Thần Ánh sáng nghiêm nghị đều sẽ dõi theo cậu.
Hai người đi chơi vui vẻ! Cậu đang tính đi đâu vậy?
“Sự nhân từ của Thần Ánh sáng đã soi chiếu mọi ngóc ngách trên lục địa, kể cả trong căn phòng của Sun Knight hèn mọn này.”
Tôi sẽ cuộn tròn như một con rùa trong phòng.
Juddgment cuối cùng cũng bỏ cuộc và để một nụ cười mỉm xuất hiện trên khuôn mặt nghiêm nghị của cậu ấy. Cậu ta lắc đầu, vẫn cười và dưa tôi một ổ bánh kem. “Mong rằng một ngày nào đó cậu sẽ học được cách chấp nhận sự nghiêm nghị của Thần Ánh sáng”
“Tôi cũng mong cậu sớm học được cách tiếp thu được sự nhân từ của Thần Ánh sáng.”
Tôi lấy ổ bánh kem từ cậu ta và cắn một miếng. Yum, vị việt quất, ngon tuyệt.
Rồi tôi nói với Judgment Knight kế hoạch ba ngày nghỉ của mình, ba ngày quận tròn ‘ngủ đông’ trong phòng…Hey, nhìn tôi kiểu gì vậy? Bạn không tin tôi sẽ ngủ hết cả ba ngày sao?
Cái gì? Đi tán gái?
Đừng có ngốc vậy; Tôi không có ý định giúp Thần điện Ánh sáng kiếm tiền! Vì vậy, tôi hoàn toàn không có ham muốn cưa mấy cô gái mình để ý đển để rồi họ lại nhầm lời tán tỉnh của tôi thành lời chỉ dạy và vứt lại tiền hương cho tôi trước khi chạy mất!
Gì? Không phải tôi là một kẻ nghiện rượu sao? Nên đi uống ở một quán bar ư?
Bạn điên mất rồi?
Bạn quên tôi là ai rồi à?
Tôi là Sun Knight, hiểu chứ?! Làm sao một Sun Knight, người mà gục chỉ sau ba ly, lại đến quán rượu?
Có phải bạn nghĩ tôi không còn là một Sun Knight nữa khi đi nghỉ mát?
Thầy tôi thường nói, “Một khi đã là Sun Knight thì sẽ phải cười và cười cho đến chết.”
Kể cả khi nghỉ phép, tôi vẫn là một Sun Knight; điểm khác biệt duy nhất là tôi đã trở thành một Sun Knight nghỉ phép.
Kể cả khi nghỉ phép, nụ cười thường trực vẫn phải rạng rỡ như vầng thái dương.
Kể cả khi nghỉ phép, lúc nói chuyện, cứ hết ba câu, tôi lại phải nhắc đến sự nhân từ của Thần Ánh sáng.
Kể cả khi nghỉ phép, gặp được một người phụ nữ đẹp tôi cũng chỉ có thể dùng tầm nhìn ngoại vi của mình để ghi lại.
Vì vậy, tôi thà cuộn tròn trong phòng và ngủ. Ở đó, tôi có thể trưng ra bộ mặt khó chịu như ý nguyện và nếu không có việc gì khá hơn để làm, tôi có thể tự do hét lên,”Đi chết đi, lão vua lợn béo!” Sau đó tôi có thể dồn sức vào việc tìm lại những bóng hình thiếu nữ trong tâm trí và dùng chúng cho đủ loại ảo tưởng XX, OO, rồi XOXO,…
Và trong khi mơ tưởng về một người phụ nữ tuyệt đẹp, tôi có thể mở cái cửa nhỏ được giấu dưới gầm giường và xuống hầm uống vài chai rượu được làm bởi Sun Knight đời trước – hoặc người trước ông ấy hoặc người trước trước nữa. Sau đó, để bày tỏ lòng biết ơn Sun Knight tiền bối, cũng là để giúp Sun Knight đời tiếp theo, tôi sẽ phải đến phòng bếp và mang về một ít táo.
Thầy tôi thường nói, “Nhóc, nếu kiếm thuật của con tệ cũng không sao, bởi vì thứ tệ nhất có thể xảy ra chỉ là một cái chết sớm..Gặp khó khăn khi học Thánh chú cũng không sao, cùng lắm con chỉ không thể chữa vết thương cho người gặp nạn, lúc ấy con vẫn có thể ban cho họ vài câu chúc lành mong họ sớm ngày đoàn tụ với Thần Ánh sáng. Nhưng con nhất định phải học tốt nghệ thuật ủ rượu! Nếu không, ngay cả khi con đã trở về với Thần Ánh sáng, những Sun Knight tương lai sẽ vì thiếu rượu ngon mà đời đời nguyền rủa con!”
Thầy tôi thạo ủ rượu nho, nên tôi có cả một hầm rượu nho để uống. Còn tôi, tôi thạo nhất ủ rượu táo, nên học trò của tôi sẽ có cả một hầm rượu táo để uống.
Tuy nhiên, vì lấy quá nhiều táo, cô bán hàng ở nhà ăn luôn luôn chuẩn bị táo làm trái cây tráng miệng cho tôi…
Vì vậy cảm xúc của tôi đối với táo cũng giống như cảm xúc của tôi đối với Earth Knight; Tôi là một Sun Knight yêu táo mà lại ghét táo!
Bởi vì tôi không muốn cười!
Bởi vì tôi không muốn nhắc đến “Sự nhân từ của Thần Ánh sáng!”
Bởi vì tôi không muốn thấy bất kì quả táo nào nữa!
Vì vậy tôi nghĩ tôi sẽ cuộn tròn trong phòng ngủ và dưỡng da luôn thể.
Cái gì? Bạn hỏi tại sao một thằng con trai lại cần dưỡng da ư?
Người an em à, bạn thật là ngây thơ…Như cả lục địa đều biết, Sun Knight là một người đàn ông đẹp trai với tóc vàng, mắt xanh và da trắng đến nỗi anh ta gần như tỏa sáng!
Để trở thành một người đàn ông đẹp với làn da trắng mịn đến mức tỏa sáng, tất cả các Sun Knight đều không thể nào không trở thành một chuyên gia trong việc làm mặt nạ dưỡng trắng da. Tuy nhiên, tôi tin chắc mình là một trong những người giỏi nhất.
Mặc dù tôi được gọi là Sun Knight, thực ra, tôi lại rất ghét phải phơi nắng vì da tôi rất dễ rám nắng. Mỗi lần ở ngoài trời, tôi phải đắp mặt nạ dưỡng trắng cả đêm dài để giữ làn da luôn trắng mịn.
Cùng lúc đó, tôi cũng thử nghiệm rất nhiều loại mặt nạ khác nhau để giúp cho làn da dễ rám nắng của tôi trắng ngần hơn bao giờ hết, kể cả khi tôi phải chiến đấu cả ngày hôm trước dưới ánh mặt trời.
Hiện tại, loại mặt nạ hiệu quả nhất từ những thí nghiệm trước đây của tôi là trộn sữa chua với mười giọt nước chanh, triết xuất của ba mươi bông hồng, triết xuất của mười bó hoa oải hương, và một lượng nhỏ bột mì. Sau khi pha trộn hỗn hợp hoàn tất, tôi sẽ đắp lên toàn bộ cơ thể, đặt một nồi nước lên lò và dùng hơi nước từ đó xông hơi tầm một giờ.
(Làm ơn chú ý rằng, Sun Knight là người đã làm điều này nhiều lần rồi; đừng thử nếu bạn không phải là một hiệp sĩ!)
Cái hỗn hợp này đảm bảo sau một ngày phơi nắng, một người sẽ vẫn có làn da trắng như sữa với một ít màu vàng trứng.
Thật ra, tôi vẫn luôn nghi ngờ Sun Knight đời đầu chỉ đơn giản là một kẻ bị bệnh bạch tạng!
Nếu không, sao một người có thể phơi nắng cả ngày ngoài trời, luyện tập, đánh nhau, nghe đức vua thuyết giảng, vân vân và vân vân, có thể để lại hình ảnh chết tiệt như một người đàn ông đẹp với nước da trắng mịn cho cả lục địa biết?
Dù không rõ Sun Knight đầu tiên có thật sự bị bạch tạng hay không, tôi vẫn không còn cách nào khác ngoài việc cởi trần và xông hơi mỗi tuần.
Có một thứ còn xấu xa hơn cả táo và Earth Knight: Mỗi lần, sau khi tôi đã cởi trần, đắp mặt nạ dưỡng trắng lên da và chuẩn bị xông hơi, thì sẽ có một kẻ cà chớn nào đó xuất hiện, gõ cửa phòng…
Cốc-Cốc-Cốc!
Bạn thấy chưa? Chết tiệt, nó chắc chắn là một lời nguyền!
Tôi sắp quen với chuyện đó đến nơi rồi.
“Liệu tôi có thể hỏi người anh em nào đang ở sau cánh cửa kia, người đã lắng nghe được những lời thì thầm nhẹ nhàng của Thần Ánh sáng rồi tìm đến Sun để cùng bàn bạc về sự nhân từ của Người?”
Liệu hồn mà tìm cho ta một lí do chính đáng, không thì ta sẽ lấy đống mặt nạ dưỡng da này nhét xuống họng ngươi đó!
“Là Leaf nè!. Ơn trời cậu ở trong phòng, Sun. Đến nhanh đi; một Cương thi Bất tử đã xuất hiện trong thành phố!”
Leaf Knight? Trong tất cả hiệp sĩ ở nhóm ‘Ôn hòa’ cậu ta là một trong số ít người mà tôi thực sự thích.
Do cậu ta là một anh chàng tốt thực sự.
“Làm ơn hãy đợi một chút, người anh em Leaf. Dưới sự nhắc nhở của Thần Ánh sáng, Sun cảm thấy rằng mình sẽ phải xuất hiện với một bộ dạng tử tế hơn.”
Dù chuyện có khẩn cấp như thế nào, cậu vẫn phải chờ thôi tôi lột hết lớp mặt nạ trên người đã!
Không thì lúc ra đường rất có thể người là ta sẽ tấn công tôi thay vì tấn công lũ cương thi …Lúc này, bộ dạng tôi nhìn không khác gì một cương thi đang trong qua trình phân hủy!
“Tất nhiên rồi, cứ từ từ, Sun à. Tôi sẽ đi và khiến tên cương thi bận rộn. Đừng lo; tôi sẽ để cậu tiêu diệt chúng!”
Đúng y vậy, sau khi Leaf vừa dứt lời, tôi liền nghe được những tiếng bước chân vội vã bỏ đi của cậu ta.
Bạn thấy đó, cậu ta thật sự là một người tốt! Nếu tôi là một phụ nữ, tôi chắc chắn sẽ nói với cậu ta bằng giọng nhỏ nhẹ nhất của mình,”Anh thật sự là một chàng trai tốt bụng!”
Như cả lục địa biết, thứ mà Sun Knight ghét nhấ trên đời là Cương thi Bất tử. Những sinh vật của bóng đêm này hoàn toàn đi trái với lời dạy của Thần Ánh sáng vì sức mạnh bóng đêm trong chúng trái ngược tuyệt đối với sức mạnh của Sun Knight, người đại diện cho ánh sáng, do đó Sun Knight sẽ luôn nổi sung khi thấy bóng dáng của những sinh vật bóng đêm này!
Tất nhiên anh ta sẽ nổi điên, vì thứ duy nhất một Sun Knight không cần phải tha thứ là lũ Cương thi Bất tử!
Nghĩa là, tôi có thể khùng lên và gào thét, tức giận chém tên đó thành thịt bằm. Nỗi oán giận cho việc phải cười mỗi ngày, phải nhắc đến sự nhân từ của Thần Ánh sáng trong mỗi một câu nói, không thể công khai nhìn gái đẹp và phải đắp mặt nạ toàn thân mỗi tuần, tôi có thể trút tất cả lên tên đó!
Thầy tôi thường nói, “Nhóc, con bắt buộc phải thường xuyên tìm lũ Cương thi Bất tử.”
“Có phải là vì Sun Knight đã thề tiêu diệt hết lũ cương thi không thưa thầy?”
“Không, con phải liên tục tìm kiếm chúng để trút giận.”
“Gì cơ ạ?”
“Thử nghĩ đi. Con phải cười mỗi ngày, tha thứ cho mọi kẻ rác rưởi và ca ngợi Thần Ánh sáng – người mà con chắc chắn không bao giờ gặp trong kiếp này – trong mỗi câu nói. Nếu không có thứ gì để trút giận thì con sẽ dễ bị buồn chán, con có thể sẽ không hoàn thành được tốt nhiệm vụ của một Sun Knight. Nếu con không hoàn thành tốt nhiệm vụ, con sẽ bị mất việc và sau khi mất việc con sẽ còn buồn chán hơn. Cuối cùng, con sẽ trầm cảm đến độ được sớm trở về bên Thần Ánh sáng. Giờ thì, con không muốn gặp một kết cục bi thảm như vậy phải không?”
“…Dạ không.”
“Vì vậy, nhóc, con phải đi tìm một cương thi để trút giận ít nhất một lần một tháng, hiểu chứ?
“Nếu như con không tìm được?”
“Con đừng lo. Đây là địa chỉ của Triệu hồi sư, người mà Thần điện đã ký hợp đồng đặc biệt; không những con có thể đặt hàng loại sinh vật con muốn, con còn có thể báo cáo đây là phí việc công và Thần điện sẽ phải trả tiền cho con.”
“…”
Để không bị trầm cảm, mất việc và trở về bên Thần Ánh sáng sớm hơn mong muốn, tôi nhanh chóng gột rửa hết lớp mặt nạ dưỡng trắng da để có thể nhanh chóng được trút giận lên tên cương thi xấu số kia.
Thật tốt là tôi còn chưa xông hơi.
Tôi nói vậy vì mặt nạ còn ướt thì mười lần dễ cạo hơn cái đã đông cứng rồi. Nếu bạn không tin tôi, lần tới nếu rảnh hãy lấy một lọ hồ dán và phủ lên người. Để nửa người ướt và sấy khô nửa kia, và sau đó so sánh sự khác nhau khi bạn cố cạo nó ra.
(Tôi nên lưu ý với bạn trước, mặc dù, tôi, Sun Knight, đã làm điều này nhiều lần; nếu bạn không phải là một hiệp sĩ, có xảy ra hậu quả gì tôi cũng sẽ không chịu trách nhiệm đâu)
Tôi vẫn còn nhớ, khi thầy dạy tôi cách làm mặt nạ căn bản nhất, ông ấy quên không dặn tôi một điều rất quan trọng. Đến khi ông ấy nhớ ra và nhanh chóng trở lại để nhắc tôi, thì mặt nạ đã khô và tôi đã đang cạo nó ra rồi…
“Nhóc, con không thể phủ mặt nạ dưỡng da lên ‘bộ phận quan trọng’ của con, nếu không thì-“
“AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!”
Bộ phận quan trọng của tôi đã không mọc thể mọc chút lông nào kể từ ngày đó.
Thầy luôn cảm thấy ông đã làm tôi thất vọng và kể từ sau tai nạn đó, ông luôn cẩn trọng dành thêm nỗ lực vào việc dạy dỗ tôi và ông không bao giờ dám quên một lời chỉ dẫn nhỏ nhặt nào nữa.
Chúng ta đang đi lạc đề rồi. Dù sao đi chăng nữa, tôi chỉ cần rửa trôi cái mặt nạ dưỡng da ẩm ướt này là có thể hoàn toàn sạch sẽ. Mặc dù khi làm vậy, nước đã cuốn trôi đi mất hơn hai tiếng công sức tôi bỏ ra để trộn cái mặt nạ dưỡng da đó…Ôi, đau đớn thay! Thần điện sẽ không hoàn trả cho tôi số tiền bỏ ra cho đống hoa hồng và hoa oải hương ấy đâu!
Tôi nén lệ nhìn tiền lương của mình trôi đi…Chết tiệt! Tôi chắc chắn sẽ trút hết tủi hờn lên tên cương thi chết tiệt đó! Ức chế quá đi mất!
Tôi mặc đồng phục hiệp sĩ vào và cầm kiếm lên. Xông lên nào!
Tôi đá bay cánh cửa phòng. Sau khi xông ra, tôi không chắc mình phải đi hướng nào. May mắn thay, cái cậu Leaf đó không chỉ là một người tốt bụng bình thường, mà là một người tốt bụng tốt bụng và rất tỉ mỉ. Không chỉ đi trước và giúp tôi giữ chân tên cương thi đó, cậu ấy còn để lại một hiệp sĩ tập sự để chỉ đường cho tôi.
Leaf! Tôi hứa sau khi trút giận xong, tôi chắc chắn sẽ đề nghị Thần điện trao tặng bằng khen chứng nhận lòng tốt cho cậu.
Leave a Reply