Nguyên tắc thứ 1: “Luôn giữ nụ cười mọi lúc mọi nơi”
Tôi là một hiệp sĩ. Chính xác hơn, tôi là hiệp sĩ của Thần điện Ánh sáng.
Thần điện Ánh sáng thờ phụng Thần ánh sáng, đó là một trong ba tín ngưỡng lớn nhất ở lục địa này. Dù chỉ đứng hạng ba về độ đông đảo nhưng nếu xét về mặt lịch sử thì không một tổ chức tôn giáo nào có thể địch lại Thần điện Ánh sáng.
Ai cũng biết, Thần điện Ánh sáng bao gồm Đền Thánh và Thánh đường của Ánh sáng, được tổ chức theo hình thức quân đội với những vị Tư tế đáng kính.
Theo lẽ thường, tôi là một hiệp sĩ của Đền Thánh, một trong số Mười hai vị chỉ huy của Thánh hiệp sĩ, đảm nhận tước hiệu được truyền từ đời này sang đời khác. Từ thời cổ xưa, từng vị chỉ huy của Thánh hiệp sĩ đều lãnh đạo một quân đoàn hiệp sĩ. Ví dụ như tôi, Sun Knight, có nhiệm vụ lãnh đạo Quân đoàn Sun Knight.
Tuy nhiên, cơ hội để xảy ra chiến tranh là cực kỳ thấp vào thời điểm hòa bình như thế này. Không có chiến tranh, quân đoàn hiệp sĩ không thể hoạt động, nếu quân đoàn không thể hoạt động, thì họ không thể tham ô, cướp bóc dưới vỏ bọc của chiến tranh loạn lạc…! Dù sao thì, trong thời điểm hiện tại, Đền thánh không có đủ khả năng để duy trì hoạt đông của cả mười hai quân đoàn hiệp sĩ. Nên họ quyết định chỉ cần đơn giản gom tất cả các hiệp sĩ lại với nhau và thành lập Quân đoàn Đền Thánh, rồi chia thành mười hai Trung đội. Và dĩ nhiên tôi có nhiệm vụ đảm nhận Trung đội Sun Knight.
Quân đoàn Sun Knight ban đầu có thể đã thu nhỏ lại thành Trung đội Sun Knight, nhưng trong số những vị chỉ huy của các Thánh hiệp sĩ, tôi chịu ảnh hưởng thấp nhất. Vì tôi là chỉ huy của Mười hai vị Thánh hiệp sĩ, hiển nhiên tôi trở thành lãnh đạo của cả Quân đoàn Đền Thánh. Chỉ cần tôi còn là lãnh đạo của cả quân đoan thì cần gì phải quan tâm đó là Quân đoàn Sun Knight hay Quân đoàn Đền Thánh đúng không?
Vậy, Mười hai vị chỉ huy còn lại là ai?
Whoa, đã đến lúc tôi giới thiệu họ với các bạn. Nếu tôi chỉ huyên thuyên một danh sách những cái tên, mười trên mười người sẽ không nhớ nổi ai là ai.
Hãy bắt đầu bằng việc nhìn vào cậu bạn đi bên cạnh tôi. Đúng vậy, tôi đang nói về cái người có mái tóc xanh, dài đang bận rộn nháy mắt với các cô gái xung quanh.. Đó chính là Storm Knight.
Mỗi Thánh hiệp sĩ có một tính cách “được kỳ vọng” riêng – đúng vậy, bạn nghe hoàn toàn chính xác, tính cách “được kỳ vọng”
Ví dụ như, Sun Knight được sinh ra với tư cách là người truyền bá sự nhân từ của Thần ánh sáng.
Đúng vậy, tôi chính là người truyền bá sự nhân từ của Thần ánh sáng.
Vì thế, trong bất kì hoàn cảnh nào, tôi cũng phải nở một nụ cười chói lọi như ánh mặt trời. Ngay cả khi kẻ tôi sắp phải gặp mặt được mệnh danh là kẻ độc tài ghê tởm nhất trong năm vương quốc trên lục địa này, đó chính là tên vua lợn béo nắm quyền cai trị khắp “Vương quốc của những Âm thanh bị Quên lãng”, tôi vẫn phải cười giống như mình sắp được gặp một em gái nóng bỏng.
Để bắt bản thân đối xử với tên vua béo ấy như một em gái nóng bỏng – ôi, trời ơi! Các bạn hẳn phải hiểu độ khó của việc này?
“Thần ánh sáng nhân từ sẽ tha thứ cho tội lỗi của con”
Đây là một trong những câu nói tôi phải lặp lại hàng trăm lần mỗi ngày, cộng với việc vừa nói vừa bày ra nụ cười hoàn hảo nhất. Đây chính là cuộc sống của một Sun Knight, mãi mãi mang trên mình nụ cười và tha thứ cho kẻ khác.
Bởi vì, cả lục địa đều biết rằng Sun Knight là người truyền bá sự nhân từ của Thần ánh sáng và anh sẽ không bao giờ từ bỏ việc cứu rỗi bất cứ ai!
Vì vậy, dù tôi thật sự rất muốn đâm tên vua lợn béo ấy một nhát bằng thanh gươm của mình và để cái tên chết tiệt không chịu chết ấy nhanh truyền lại ngôi vị cho đứa con dễ chịu hơn của lão, nhưng tôi không thể. Tôi chỉ có thể tiếp tục mang một nụ cười rực rỡ, đi đến đó và cố gắng hết sức thuyết phục lão vua béo đó ngừng thu thêm thuế.
À, chúng ta đang nói chuyện lạc đề rồi.
Trở lại với điều tôi đang nói, cũng giống như Sun Knight là người truyền bá sự nhân từ của Thần ánh sáng, Storm Knight là hiệp sĩ đại diện cho “sự tự do”. Vì vậy cậu ta là người “vô lo” và “phong lưu”.
Chỉ cần có một cuộc họp có thể bỏ, cậu ta sẽ bỏ.
Chỉ cần người phụ nữ cậu ta gặp đẹp hơn một con rồng cái, cậu ta sẽ phải nháy mắt tán tỉnh.
Chỉ cần là thứ có chút liện hệ với “tự do”, cậu ta cũng phải tham gia vào. Ví dụ như, nếu có một cuộc đảo chính ở đâu đó, cậu ta cũng phải đến đó và đọc một bài diễn thuyết sôi nổi. Thậm chí đôi khi còn không thể rời đi và bị bắt dẫn đầu các nhóm nổi dậy.
Tuy nhiên, đều bí ẩn hơn cả là dù có bỏ tham dự tất cả các cuộc họp của Đền Thánh, cậu ta vẫn biết chính xác nội dung cuộc họp và có khả năng hoàn thành tất cả công việc được giao cho mình. (Đôi khi, cậu ta được giao một lượng lớn công việc. Đành phải chịu, ai bảo cậu ta cứ bỏ các cuộc họp? Dĩ nhiên chúng tôi đã lợi dụng điều đó và đẩy hết công việc cho cậu ta!). Cậu ta thậm chí còn biết cuộc họp nào hoàn toàn không thể bỏ và sẽ xuất hiện đúng lúc ấy.
Để hiểu rằng, bạn có thể được gọi là Storm Knight vô lo, và ngoài mặt được tự do bỏ các cuộc họp, nhưng bạn vẫn phải hoàn thành những nhiệm vụ được giao!
Về phần “phong lưu”..trên đường đến đây, bất kể có là công chúa, tiểu thư, nữ hầu hoặc một bà nội trợ với cây thông cầu, cậu ta vẫn phải nháy mắt đưa tình với tất cả phụ nữ và bày ra nụ cười phóng đãng trên môi.
Tuy nhiên, tuy luôn ngờ rằng cậu ta thật ra vẫn chỉ là một kẻ còn trinh ngây thơ. Vì mặc cho cái tiếng “phong lưu”, trong những năm tôi quen biết cậu ta, tôi chưa một lần thấy người phụ nữ nào mang cái bụng bầu đến đòi cậu ta nhận trách nhiệm.
Cái nụ cười ranh mãnh ấy hẳn chỉ là giả tạo, cũng giống như mái đầu nhuộm xanh của cậu ta.
Đúng vậy, mái tóc người này đã được nhuộm!
Tại sao?
Vì cả lục địa đều biết, tóc của Storm Knight có màu xanh!
Tôi không biết liệu Storm Knight đời đầu thật sự có tóc màu xanh hay chỉ vì muốn bản thân trông tuyệt hơn nên đã nhuộm tóc xanh. Dù sao thì anh chàng này cũng đã gây khá nhiều rắc rối cho những Storm Knight đời sau. Nghĩ xem, chẳng lẽ người ta lại thật sự tìm được nhiều đứa trẻ với mái tóc xanh đến vậy?
Hiển nhiên là không một đứa trẻ nào có tóc xanh!
Vì thế, tất cả những Storm Knight đời sau đều phải nhuộm tóc màu xanh cho đến cuối đời. Nguyên nhân cho cái chết của tám trên mười người trong số họ đều là suy thận do dùng quá nhiều thuốc nhuộm tóc…Thở dài! Tôi sẽ dành một phút mặc niệm cho cậu, Storm à.
“Sun, cậu vừa nói gì với tôi à?” Bên cạnh, Storm đang nhướng mày nhìn tôi. Biểu hiện trên mặt cậu ta có vẻ như đang muốn nói với tôi đừng cản trở khi cậu ta đang bận rộn nháy mắt tán tỉnh phụ nữ.
“Tôi chưa nói gì với cậu cả, Người anh em Storm”. Có thể thứ cậu nghe được chính là những lời thì thầm nhẹ nhàng của Thần ánh sáng nhân từ”, tôi trả lời với một nụ cười bình thản.
Sự đau khổ thoáng hiện trên mặt của Storm. Tôi đoán rằng cậu ta không chịu được nổi cái kiểu nói chuyện này, bới vì chính tôi cũng không chịu được cách nói chuyện của mình. Tuy nhiên, tôi không còn lựa chọn nào ngoài việc nói chuyện kiểu này, cũng giống như Storm không thể không nháy mắt đưa tình với tất cả phụ nữ, dù người đó chỉ trông không khá hơn một con rồng cái.
Về phần tôi, tôi bắt buộc phải liên kết mọi câu chữ với Thần ánh sáng., ngay cả khi chủ đề của cuộc nói chuyện đó chỉ liên quan đến chuyện cái bô bị ngẹt – trong trường hợp đó, không cần nghi ngờ, cái bô ấy bị ngẹt hẳn là do ý của Thần ánh sáng.
Do đó, tôi không thích nói nhiều. Dù sao thì cũng không có luật bắt buộc Sun Knight phải thích nói chuyện.
(Cảm tạ Thần ánh sáng, may mắn thay Sun Knight đời đầu không để lại ấn tượng là một kẻ thích nói nhiều)
Trở lại chủ đề về tóc, cũng giống như việc Storm Knight phải có mái tóc xanh, tôi, một Sun Knight, phải có mái tóc vàng và đôi mắt xanh.
Chính xác là vì mái tóc vàng óng ánh này mà trong cuộc thi tuyển chọn Mười hai vị Thánh hiệp sĩ tôi đã đánh bại được một cậu bạn khác tuy có mái tóc hơi nâu nhưng lại có kĩ năng kiếm thuật giỏi hơn tôi gấp ba lần.
Vào thời điểm đó, thầy của tôi – Sun Knight tiền nhiệm – có cái nhìn gần như tan nát khi công bố tôi là người thắng cuộc.
Đôi mắt của ông hầu như luôn hướng về cậu bé tóc nâu ấy.
May mắn thay, dù kiếm thuật của tôi không bì được với cấp độ của cậu bạn thiên tài ấy, nhưng tôi vẫn có thể được coi là một tài năng xuất chúng trong lĩnh vực khác, phần nào an ủi được thầy mình.
Tuy nhiên, đôi khi tôi lại nghe thầy của tôi than thở với thám tử riêng, hỏi rằng “Anh đã tìm được cậu bé tóc nâu ấy chưa? Tôi đã mua được thuốc nhuộm tóc từ các pháp sư rồi…”
Sau khi đi bộ hơn mười phút trong một hành lang dài đến nực cười, hoàn toàn lãng phí tiền thuế, chúng tôi cũng đã đến được chính Điện. Như tôi đã nói, mục đích hôm nay chúng tôi đến gặp lão vua là để thuyết phục lão ta giảm thuế…mặc dù tôi thấy chuyện thuyết phục lão ta ngừng việc tăng thuế thôi cũng đã là một thành tựu rồi.
“Xin chào, tôi là Sun Knight đến từ Thần điện Ánh sáng. Vì sự nhân từ của Thần ánh sáng, tôi đến để được tiếp kiến bệ hạ, Đức vua của chúng ta, để truyền bá thông điệp tình yêu của Thần ánh sáng với Ngài” tôi nhẹ nhàng nói điều này với cậu lính gác hoàng cung và mỉm cười.
Khuôn mặt cậu lính gác hiện lên vẻ nhiệt tình và cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái trong một lúc trước khi vào thông báo sự hiện diện của chúng tôi. Một khắc sau, cánh cửa vào chính Điện từ từ mở ra.
Tôi tặng cậu lính gác một nụ cười cảm tạ hoàn mĩ, nụ cười thứ hai cảm động đến mức khiến cậu ta như chực rơi nước mắt. Nhìn được ngôi sao nhỏ đang lấp lánh trong mắt cậu ta, tôi nghĩ Ha! Có vẻ danh sách fan hâm mộ của mình lại tăng thêm một người rồi.
Biểu hiện của cậu lính gác chính là sự ngưỡng mộ trước lòng tốt bất ngờ của tôi, dường như cậu ta khó có thể tin tôi lại lịch sự với cả một lính gác thấp hèn. Nói thật thì, cậu ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Dù có phải diện kiến đức vua hay chỉ gặp một tên ăn mày trên góc phố, tôi vẫn luôn phải nở một nụ cười hoàn mỹ hợp với hình ảnh Sun Knight, bởi vì tôi là một hiệp sĩ.
Đúng vậy, tôi là một hiệp sĩ – một Sun Knight với nụ cười tỏa nắng.
Khi chúng tôi tiến vào hoàng điện nguy nga, cái lão lợn béo ấy vẫn ngồi trên ngai vàng và lão thậm chí còn béo hơn cả lần gặp mặt trước! Lão đã mập bằng ba tên chiến binh to lớn gộp lại!. Lạy Chúa, tôi nghĩ, tại sao lão ấy vẫn chưa chết vì đột quỵ hoặc một căn bệnh khác do cái sự béo ú này mang lại?
Mang theo nụ cười hoàn mỹ nhất, tôi quỳ một chân xuống, kìm nén cảm giác muốn ói trước cái cục thịt béo kia. Tôi nhẹ nhàng nâng bàn tay mập mạp ấy lên rồi nhanh hôn lên mu bàn tay lão trước khi ngẩng đầu lên. Vẫn mỉm cười, tôi nói “Thưa bệ hạ, thần là Sun Knight từ Thần điện Ánh sáng đến để truyền bá cho Ngài sự nhân từ của Thần ánh sáng”
“Đù, quá đủ rồi! Ngươi luôn nói là “truyền bá sự nhân từ” nhưng cuối cùng lại chỉ mang sự rắc rối đến cho ta!” Lão vua lợn béo ấy thô bạo vẫy tay một cách bất lịch sự.
Nếu ông không phải là kẻ gây rắc rối trước, ông nghĩ ta sẽ muốn đến đây và nhìn ông càng ngày càng mập lên thế nào sao?
Với nụ cười trong sáng và chân thành nhất, tôi bắt đầu giải thích “Thưa bệ hạ, sự nhân từ của Thần ánh sáng đã lan truyền khắp lục địa để giúp mọi người hiểu được lời dạy của công lý và sự đồng cảm, chưa bao giờ có ý muốn tạo rắc rối cho Ngài, thưa bệ hạ. Thần thật sự đau lòng nếu có sự hiểu lầm như vậy và thần hy vọng Ngài sẽ cho thần cơ hội để giải thích hiểu nhầm này.”
“ĐỦ RỒI!” Sự mệt mỏi hiện lên gương mặt của lão vua khi nghe xong bài diễn thuyết của tôi, rồi lão nói một cách hời hợt “Hãy nhanh và nói toẹt ra mục đích thật sự lần này của ngươi là gì?”
“Thần thật cảm tạ khi có cơ hội để giải thích hiểu lầm này và cảm động bởi sự độ lượng và lòng từ bi của bệ hạ” tôi nói rồi phong nhã đứng lên. Tự lấy một hơi dài trước khi bắt đầu bài diễn thuyết mà ngay cả chính tôi cũng thấy dài dòng đến không chịu nổi.
“Từ thời cổ xưa, sự nhân từ và tình yêu vạn vật của Thần ánh sáng đã bao trùm cả lục địa, mỗi một cá thể trên lục địa này đều là đứa con yêu quý của Người. Có bậc cha mẹ nào trên thiên đàng lại không quan tâm đến sự an nguy của con mình? Không có cha mẹ nào như vậy cả, Thần ánh sáng cũng thế, Người hẳn luôn mong những người dân trên lục địa này không chỉ có đủ ăn mà còn được sung túc. Tuy nhiên, dù Thần ánh sáng là một vị thần tối cao nhưng Người cũng không thể phá bỏ bản giao ước ngăn cấm sự tiếp xúc của Người với trần gian. Vì vậy, Người đã giao cho Thần điện Ánh sáng nhiệm vụ nuôi dưỡng và chia sẻ những triết lý của Người về lòng nhân ái và giao phó những đứa con thân yêu nhất của Người cho vị lãnh đạo tối cao của lục địa này…”
Lão vua ngáp dài, không thèm để tâm tí nào đến cảm xúc của tôi.
Lão béo ngu ngốc, ông chỉ phải lắng nghe. Ông có biết phải nói kiểu này khiến tôi đau khổ thế nào không hả?!
“…Dù vậy, những năm gần đây, mùa màng thất bát đã khiến những đứa con yêu quý của Người phải chịu một cuộc sống bấp bênh và nghèo đói. Thần chỉ là một Sun Knight thấp hèn nên không thể hiểu hết được những suy nghĩ của Thần ánh sáng, nhưng cũng đủ biết rằng: làm sao Thần ánh sáng có thể chấp nhận việc những đứa con của Người phải chịu đựng sự cực khổ như thế? Khi con dân Người sống trong khốn khổ – trời cao ơi! Thần ánh sáng hẳn phải đau khổ thế nào. Nỗi sầu bi của Người đã khiến thần, một Sun Knight, cảm thấy thật tội lỗi khi nghĩ đến việc bản thân đã không hoàn thành được nhiệm vụ Thần ánh sáng đã giao phó, đã để cho đời sống của những đứa con của Người trở nên nghèo khó như thế…”
Lão vua bắt đầu gật gật. Cạnh lão, hai vị cố ấn chính đang mang tài liệu ra và hỏi ý kiến Thái tử ngồi cạnh…Đó là người thật sự điều hành triều chính, anh ta bắt đầu xem xét và sửa đổi những tài liệu các vị cố vấn giao cho.
Bên cạnh tôi, Storm Knight đã hoàn thành việc nháy mắt đưa tình với hầu hết các phụ nữ trong Điện và đang chuẩn bị vòng lại từ đầu.
“..Mặc dù phải sống đời sống bất hạnh và đau khổ nhưng những người dân ấy vẫn giữ lòng tôn kính với bệ hạ bằng mộ trái tim với một trái tim yêu nước, dâng lên đầy đủ tiền thuế của họ. Những nghĩa cử đó thật cao qúy, thật hy sinh làm sao! Sự dâng hiến cao quý ấy đáng lẽ nên được ban thưởng, thưa Bệ hạ. Nên dù tăng thuế là một việc làm cần cần thiết thì Ngài cũng nên nghĩ tới hành động đầy cao quý ấy của người dân và đáp trả lại thành ý của họ , chỉ khi đó thì triết lý nhân từ của Thần ánh sáng mới có thể được giữ vững.”
“Thật cảm động! Tôi cuối cùng đã đi đến vấn đề chính – đúng vậy, giảm thuế! Lão lợn béo ngu ngốc, mùa màng thu hoạch đã ít thế này mà ông còn đòi tăng thêm một thứ thuế đần độn khác. Có phải ông đang cố tình ép dân chúng phải nổi loạn đúng không?!”
“Cái gì?” lão vua đột nhiên tỉnh lại và đập bàn bàn tay mập ú lên bàn rồi quát to “Nếu chúng ta không tăng thuế, thì lấy đâu ra tiền để bành trướng cung điện?!”
Không…Đừng bắt ta phải nói lại chứ! Tôi kinh hoàng nghĩ.
“Thưa bệ hạ” với phong cách nhàn nhã, Storm Knight nói rõ “Hai mươi phần trăm mùa vụ là số lượng đã được thống nhất trên toàn lục địa. Nếu Ngài vẫn khăng khăng theo ý mình và tăng thuế, Thần điện Ánh sáng sẽ không cung cấp bất kỳ sự giúp đỡ nào nếu có chuyện xảy ra”.
Một lời đe dọa đơn giản và thẳng thắn như kiểu của một đạo tặc! Storm, cậu nói tốt lắm! Tôi thật biết ơn cậu! tôi nghĩ. Tuy nhiên, ở mặt ngoài, tôi vẫn nghiêm giọng khiển trách cậu ta “Storm, làm sao cậu có thể nói nhuư vậy với bệ hạ, Đức vua của chúng ta? Điều này đã đi ngược lại với lời dạy không được ăn nói nông nổi của Thần ánh sáng.”
Storm nhún vai. Về nguyên tắc, cậu ta phải nghe theo lệnh của tôi, lãnh đạo của Mười hai vị Thánh hiệp sĩ, vì thế cậu ta không nói nữa, nhưng những điều không nên nói đều đã nói nên có giữ im lặng cũng không thay đổi được gì.
Ngoại trừ việc đây cũng chẳng phải chuyện to tát gì vì như cả lục địa đều biết, việc Storm Knight không quan tâm tới luật lệ và lễ nghi chính là một phần trong cái cá tính thoải mái ấy, nên không có ai thật sự giận cậu ta.
“Đây, đây chính là một lời đe dọa!” lão vua rống lên, giận đến run người.
“Ô! Thưa bệ hạ” tôi vội giải thích “Xin Ngài đừng hiểu lầm, Thần ánh sáng sẽ không bao giờ sử dụng phương pháp hèn hạ như vậy để đe dọa người khác…”
…Nhưng Thần điện Ánh sáng sẽ làm vậy.
“Chúng thần chỉ là những con người mang trong tâm nỗi phiền muộn và sự đồng cảm, đơn giản không thể chịu được việc phải đứng nhìn người dân sống trong cảnh lầm than như vậy…”
Cái lão béo chết tiệt! Chúng ta chẳng được tí lợi gì từ việc nổi loạn của người dân cả! Đặc biệt Thần điện cũng chẳng thu được mấy từ việc tăng thuế nhưng vẫn phải cử quân đến giúp ông dẹp loạn! Hãy đối mặt với thực tế và thu lại lệnh tăng thuế, hoặc không chúng ta sẽ đứng nhìn ông bị băm nhỏ và biến thành thịt viên nhồi bánh bao, rồi giúp đỡ Thái tử lên ngôi nắm quyền!.
“”Thái tử, này, hôm rồi Giáo hoàng có nói với thần rằng Người rất ngưỡng mộ Ngài. Thần tự hỏi khi nào mình sẽ có thể gọi Ngài là “Bệ hạ”?” Storm Knight hỏi một cách hỗn xược, gọi thẳng đích danh của Thái tử.
“”Ta thành kính đón nhận những lời chúc tốt đẹp từ Giáo hoàng” Thái tử đáp lời với một nụ cười rất lịch sự.
Hahaha! Storm, cậu là tuyệt nhất! Đây lại là một lời đe dọa đơn giản nhưng hiệu quả với lão vua lợn béo ấy!
Trước lão vua, tôi nghĩ Nếu ông không bãi bỏ lệnh tăng thuế, vậy chúng ta chỉ phải buộc ông từ ngôi! Dù sao thì ông cũng chẳng dám chống lại đứa con cả giỏi giang này.
Mặt lão vua thật sự đã xám lại như tro và sau một hồi lưỡng lự, lão cuối cùng cũng phủi nhẹ tay và nói “”Vì mùa vụ thất bát, ta sẽ giảm khoản chi cho việc mở rộng cung điện và bỏ lệnh tăng thuế”
Rất tốt! Cuối cùng tôi đã có thể trở lại bẩm báo với Đền Thánh. Ở Đền Thánh sẽ chẳng có mấy người muốn ép tôi nói chuyện! Tôi cuối cùng cũng có thể quay về làm một Sun Knight thầm lặng!
“Tuy nhiên, Sun Knight này, vì ngươi hiếm khi đến cung điện, chúng ta sẽ mở một buổi yến tiệc vào tối nay để ngươi tẩy sạch bụi đường. Ngươi phải hứa cùng ta uống vài cốc rượu, không thì đó sẽ là một sự khinh miệt đối với ta!” Lão vừa nói vừa toét miệng cười rộng đến mức đôi mắt lợn ti hí ấy gần như nheo lại.
Sau khi nghe điều này, Storm nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng.
Như cả lục địa đều biết, Sun Knight không đụng đến một giọt rượu. Sau một cốc gương mặt anh ấy sẽ đỏ bừng, sau hai cốc anh sẽ cảm thấy nhức đầu và khi uống đến cốc thứ ba thì anh sẽ đổ gục rồi bất tỉnh.
Tôi mỉm cười yếu ớt và tỏ ra bối rối, nhưng đó chỉ là vỏ bọc cho lão vua nhìn. Sau khi bị đe dọa đến hai lần liên tiếp, nếu lão không được cảm nhận tí thành tựu nào, lão chắc chắn sẽ gây rắc rối cho Thần điện trong tương lai và điều này sẽ rất…tệ.
“Sun..sẽ cố gắng hết sức” tôi lịch sự trả lời và tỏ ra ưng thuận theo ý lão vua bằng việc quỳ một chân xuống với vẻ vờ như đang gặp rắc rối.
“Hahaha! Người đâu! Hãy nhanh chuẩn bị một yến tiệc và mang ra loại rượu thượng hạng nhất và mạnh nhất cho ta!”
Trong lúc lão vua hạ lệnh cho người hầu chuẩn bị khẩn cấp chuẩn bị các thứ, Thái tử nhìn tôi với vẻ xin lổi.
Dù sao thì, chính anh ta là người đã bí mật liên lạc với Thần điện và nhờ chúng tôi can thiệp khi anh nhận ra mình không thể ngăn nhà vua ngừng tăng thuế.
Mặc dù Storm đang không ngừng nháy mắt với các tiểu thư, cậu ta vẫn ném cho tôi một ánh nhìn lo lắng hết lần này đến lần khác.
Có cái gì để lo lắng chứ? Hãy để tôi làm rõ một điều: Tôi là một người có tửu lượng rất cao!
Đúng vậy, tôi, Sun Knight người đáng lẽ không thể uống được hơn ba cốc rượu lại thật sự là một sâu rượu hạng nhất trong lịch sử!
Hồi tưởng về quá khứ, khi thầy mang tôi đến một tầng hầm bí mật và thần bí…
“Này nhóc, bài học hôm nay của con chính là tập uống rượu”
“Gì cơ? Nhưng thưa thầy, chẳng phải Sun Knight có tửu lượng rất thấp hay sao?”
“Một Sun Knight luộn phải tha thứ cho mọi người nhưng con có bao giờ thật sự tha thứ cho người khác?”
“Không ạ”
“Một Sun Knight luôn phải mỉm cười, nhưng con có bao giờ cười từ tận đáy lòng?”
“Chỉ một vài lần thôi…”
“Sun Knight là người phát ngôn nhân từ, vậy con có thật sự nhân từ?”
“…”
“Nhóc, nếu con có tửu lượng thấp vậy làm sao con có thể bảo đảm rằng sau khi uống rượu, con vẫn có thể đỏ mặt ở cốc đầu tiên, nhức đầu ở cốc thứ hai và ngã bất tỉnh ở cốc thứ ba?”
“Nên con thấy đấy, hình tượng Sun Knight là người có tửu lượng thấp được xây dựng trên lý thuyết Sun Knight là một sâu rượu bất khả chiến bại”
Cuộc tranh luận này nghe có vẻ rất hợp lý nhưng nếu nghĩ lại thì lại có phần đầy mâu thuẫn!
“Hãy uống đi, cậu nhóc của ta. Tháng sau, con phải tập uống từng đêm cho đến khi con có thể uống rượu như uống nước lã”.
“…’
Năm tôi lên mười hai, tôi đã biến thành người có thể uống rượu dễ dàng như uống nước lã, một sâu rượu bất khả chiến bại, tất cả đều vì hình tượng một Sun Knight có tửu lượng thấp.
Trở về hiện tại, sau mười phút yến tiệc bị lão vua chuốc rượu tôi đã “mất tỉnh táo” sau cốc thứ ba.
Thật tốt! Cuối cùng tôi đã có thể trở về phòng và ngủ.
Storm lại thật đáng thương. Vì hình tượng Storm Knight, cậu ấy vẫn phải ở lại dự vũ hội và nháy mắt với mọi phụ nữ. Dựa vào số lượng quý tộc có mặt lần này…cậu ấy sẽ không thể trở về ngủ sau nửa đêm, khi mà tất cả cơ mặt đều đã co lại từ việc nháy mắt.
Erisca
Thank you for your translations! Now my Viet friends can finally know why I’m so crazy about LSK!